Sau 40 tuổi

1  
Sau 40 tuổi, người ta phải chịu trách nhiệm cho gương mặt của mình…
Câu nói ấy không sáo rỗng hay triết lý xa xôi, nó đơn giản chỉ là thực tế. Ở tuổi trưởng thành, gương mặt của mỗi người chính là tấm gương phản chiếu nội tâm của họ. Và con người ta không có quyền oán trách ai khác, ngoại trừ chính bản thân mình – nếu như trót sở hữu một gương mặt khó nhìn!
Thứ cặp mắt gian xảo, mưu mô không thể nào xuất phát từ một con người thật thà, trung hậu. Cái nhìn vòng vo, tránh né luôn là “đặc trưng” của những kẻ mang trong mình tính cách tiểu nhân. Nụ cười cay nghiệt hay nét mặt dữ dằn hiếm khi nào thuộc về một con người tử tế. Thậm chí, cả những nếp nhăn in hằn trên gương mặt khó đăm đăm cũng chưa hẳn tới từ tuổi tác, mà tới từ những toan tính, ghen tị cất giấu ở trong lòng. Tâm sinh tướng vốn là như vậy!
Sinh ra trên đời, người ta khó lòng tự quyết định vẻ ngoài của mình sẽ xinh đẹp hay xấu xí. Nhưng thần thái và nhân dáng thì hoàn toàn có thể. Bớt ghen ghét, bớt hận thù và hằn học, ánh mắt của con người ta sẽ dịu dàng hơn, sáng trong hơn. Bớt những sân si và toan tính, mưu mô, gương mặt con người cũng tự trở nên tươi tắn, an bình. Làm được nhiều việc tốt, sống không hổ thẹn với lương tâm, từng cử chỉ hay lời nói cũng sẽ toát lên sự tự tin và vẻ điềm đạm mà chỉ người đàng hoàng mới có. Nụ cười rạng rỡ, vô ưu hay đôi mắt biết cười sẽ chỉ hiển hiện trên gương mặt của những con người có cái tâm đủ an nhiên và nhân hậu…
Người ta chỉ sửa được vẻ ngoài, còn thần thái của một con người thì không sao sửa nổi. Những gì do tâm sinh ra thì chỉ có thể đổi thay bằng chính chữ Tâm!
Ps : đôi bạn cùng tiến chống lại lão hoá ha bà Thơ