Một Mình Vẫn Ổn

Một Mình Vẫn Ổn
Có những ngày lòng chỉ muốn lang thang
Dạo phố phường, ngồi một hàng nước lạ
Tự gọi cho mình một ly trà đá
Ngồi nhâm nhi, ngắm vội vã dòng đời
Có những lần chỉ muốn được rong chơi
Buông bỏ hết những bon chen, được mất
Thành phố rộng mà lòng người thì chật
Chẳng ai cho tôi thấy cảm giác yên bình
Có đôi lần thức giấc đón bình minh
Rồi tự nhủ : Ừ, một mình vẫn ổn
Ai cũng loay hoay trong cuộc đời bận rộn
Chẳng dư thời gian, ta phải tự thương mình
………………………………
(Huy Thọ)