Cám ơn cả nhà

Cám ơn cả nhà!
Sau 2 ngày bận rộn với nhiều trạng thái tình cảm khác nhau, giờ tôi viết status này để cám ơn cả nhà, và báo cáo tình hình.
Phải nói là tôi rất cảm kích tấm lòng của các bạn, kể cả các bạn chưa bao giờ giao tiếp (comment hay inbox), đã giành cho tôi. Rất nhiều tin nhắn, sms, điện thoại cho tôi số đt, facebook của bà chủ, người nhà bà chủ, tổng quản lý, kế toán, … của Napoly. Có bạn còn gọi trước giúp tôi. Lại có bạn gọi “mắng” quán. Có bạn nhầm qua chuỗi quán khác… Có bạn có người nhà làm Điều tra, Công an Phường cũng sẵn sàng hỗ trợ. Có bạn gọi Uber, gọi và “nói chuyện” với tài xế Uber.
Việc này có gây ra 1 số cảnh khó xử nhưng tôi trân trọng và thương yêu tình cảm của các bạn. Mong là tôi có dịp “đáp” lại cho các bạn.
Tình hình như sau:
Camera ở 106 Võ Thị Sáu cho thấy khi tôi và anh Tô Chính Nghĩa cùng đi ra, tay tôi có cầm cái bag đen có laptop và điện thoại. Còn Camera tại Napoly khi mở ra được thì để chế độ lưu 3% công suất, tức là lưu khoảng 24 tiếng. Thời gian trễ nhất mà máy còn lưu là 11:00 ngày chủ nhật, mà thời gian tôi vào quán là 10:50. Mất 10 phút vàng bạc. Như vậy Camera kg xác định được tôi có đem laptop vào hay không? Clip lúc 11:50 thì thấy tôi đi ra rất rõ: kg có đem theo bag laptop ra. Xem từ lúc 11:50 đến 2:30 là khoản tôi quay lại quán thì cảnh chưa rõ lắm, có vật đen đáng nghi, có vài nhân viên đi qua, sau đó có 2 khách khác đến. Và khi chúng tôi chuẩn bị đưa USB vào lưu đê xem lại cho kỹ một số chỗ thì thì máy lại bị mất dữ liệu đó, theo luật 24 tiếng. Nói chung không thấy được lúc vào, và kg thể xem kỹ lại.
Cám ơn Dat Nguyen, Nguyễn Phước Luật rất nhiều vì đã đến hỗ trợ nhé. Cám ơn tất cả các bạn đã giúp cho xem Camera.
Như vậy tôi mất bag tại 1 trong 2 chỗ. 1) là trên xe: tài xế, hoặc người khách Hàn quốc đi ngay sau đó. 2) tại Napoly: nhân viên hoặc 2 người khách.
Khi đã mất đồ thì chỗ nào, người nào cũng đáng nghi. Nhưng mình chỉ mất ở 1 chỗ, nếu mình nghi hết thì tức là mình nghi oan 3 chỗ kia. Và tôi với sự giúp đỡ của các bạn đã làm hết sức mình để làm việc, “nói chuyện” với 4 nhóm đối tượng trên và kg thu được kết quả gì. Nên hiện tại cách tốt nhất mà tôi có thể làm là xem như mất, kg nghi ai nữa và ngừng tìm kiếm với 1% hy vọng họ thấy số điện thoại trong các danh thiếp của tôi và liên lạc.
Kết quả tôi mất:
– Laptop hiệu Microsoft Surface, máy này tôi đã từng bị mất dữ liệu, được đền cho máy mới và back up lại dữ liệu. Giờ mất 1 lần nữa, xem như kg có duyên. Vậy trở lại dùng MacBook và tạm thời không livestream được vào tối thứ 3, tối thứ 6 vì kg kết nối được với tivi. Sẽ trở lại sau nhé.
– Điện thoại Samsung S8. Điện thoại này tôi được Agency của SamSung gởi để trải nghiệm. Thật sự thì tôi chỉ mới nhờ nhân viên đưa TK FB vào để dùng livestream. Đang định mày mò để biết sử dụng khi đi dự lễ ra mắt Samsung Notes, SamSung Pay. Giờ phải ứng biến.
– Ví đựng danh thiếp. Mới năm trước tôi để quên ví đựng danh thiếp Monblanc. Năm nay có ví đẹp này đựng được nhiều danh thiếp thì lại mất nữa. Trong đó có mấy danh thiếp khách quan trọng chưa kịp chụp, lưu.
Điều làm tôi buồn là tại sao mình cứ đãng trí. Bà xã nói chưa đt nào tôi xài quá hai năm. Mới 1 năm nay tôi mất 2 laptop, 3 điện thoại. Như vậy làm sao mà giữ “vật” quan trọng?!
Hai hôm nay tôi suy nghĩ nhiều: sẽ bớt động. Vẫn sống nhanh, làm nhiều, suy nghĩ nhiều nhưng tập trung hơn, bớt động hơn. Biết là khó làm, nhưng sẽ cố gắng hết mức.
Lần nữa cám ơn cả nhà và cũng mong nhà đừng suy luận hay hiến kế nữa. Hãy chúc cho đồ quay về với tôi dù chỉ 1%, và chúc tôi bớt động, bớt đãng trí.
Thân ái
LMC
Hình chụp mới nhất, dù kg có liên quan nhiều. Được APEC mới làm panel speaker, nói tiếng Anh xém gãy lưỡi. À mà khách Việt do VCCI mời, đến 90% là từ các cơ quan, doanh nghiệp nhà nước… không đúng với tinh thần MSME và Starups!